Câu chuyện di trú Úc : Người Ở Lậu - Con của ai?

Câu chuyện di trú Úc : Người Ở Lậu - Con của ai?
Mỗi khi nhận thực hiện một vụ án nào đó, tôi đều cân nhắc 3 điều. Thứ nhất là có tính chất kích thích hay không, thứ nhì là độ phức tạp có hay không và thứ ba là có cơ sở để làm hay không?

Có những khách với các vấn đề ngoài lĩnh vực chuyên môn, tôi thường nói thẳng luôn là không nhận để đỡ mất thời gian của nhau. Hành vi này có thể gây hiểu lầm bởi sự ‘chảnh choẹ’ nhưng xét cho cùng thì tôi cũng chỉ làm những gì mình thật sự có chuyên môn mà thôi chứ nhận bừa rồi sẽ ra sao?

Dịp Tết của 2017 là những ngày đáng nghỉ ngơi dành thời gian cho gia đình nhưng tôi lựa chọn để ‘nạp đạn’ cho vụ hồ sơ được đưa ra xét xử vào ngày 7/2/2017. Gia đình cũng đã về quê ăn Tết và tôi hứa sẽ về vào ngày 8/2/2017. Tết của tôi năm nay đến cũng muộn nhưng tôi tin chắc rằng với một gia đình khác sẽ còn có nhiều cái Tết sum họp hạnh phúc hơn cho những năm sắp tới tại xứ kangaroo này.

Di trú Tạ Quang Huy và cộng sự

Di trú Tạ Quang Huy và cộng sự

Các bạn độc giả của Tạ Quang Huy thân mến,

Trong ngành luật, tưởng chừng luật di trú là một loại luật dễ nhất nhưng chẳng hẳn phải. Tôi có quen rất nhiều thẩm phán, trạng sư cũng như các bạn đồng nghiệp khác tư vấn luật. Khi họ mới quen tôi thì thường hỏi tôi làm về lĩnh vực tư vấn luật nào. Khi tôi trả lời rằng ‘luật di trú’ thì họ thường thắc mắc rằng những việc điền đơn có gì khó đâu...tôi cũng chỉ đơn giản trả lời rằng chẳng hẳn phải. Rồi những ngày họ vô tình gặp tôi trên Toà thì lại thắc mắc sao ở đó...tôi cũng chỉ đơn giản trả lời rằng tới đó để đại diện cho khách trước Toà.

Sau những lần gặp nhau qua những buổi giao lưu của Viện thì họ lại thắc mắc rằng liên quan gì với một người tư vấn luật di trú chỉ điền đơn? Khái niệm của họ tôi chưa một lần nào muốn thay đổi bởi ai cũng có quyền nhận xét riêng...rồi cứ thế trôi qua, thấm thoát cũng hơn 15 năm sau và ngày nay tôi có thể gặp họ với cái cằm luôn chỉa về phía trước và không còn nhìn xuống mỗi khi tôi nhìn thấy họ. Còn nhớ rõ lắm khi Thầy tôi nói rằng người mà mình cần chinh phục là khách hàng, cần thuyết phục là Toà Án và luôn luôn không phải là những người cùng nghề với mình. Có lẽ với sự suy nghĩ lâu năm này in sâu trong tôi đã khiến cho một Huy Đù (tên gia đình hay gọi) của thời xưa trở thành một Tạ Quang Huy cá tính mà khách hay nhận xét và đồng nghiệp ghét.

Có mấy ai biết được rằng các vụ án di trú tranh cãi trên Toà chiếm gấp mấy lần so với các vụ án theo luật khác.
 

Khi gặp anh chàng Minh tại trụ sở chính của tôi tại Melbourne, khuôn mặt khá vui vẻ và niềm nở. Điều thấy lạ là bởi đa số khách tới gặp tôi đều một là khóc, hai là đầy âu lo. Hỏi sao vui thế, anh chàng mới trả lời rằng vui vì tôi đã nhận hồ sơ này. Trong cuộc trò chuyện lần đầu tiên đó tôi đã mạnh dạn khẳng định rằng hồ sơ này mà không thắng trên Toà thì tôi sẽ đốt bằng tôi đi. Cô trợ lý Vũ Thùy Trang của tôi trợn mắt khó tin vì chưa từng chứng kiến tôi nói chuyện với khách như vậy bao giờ cả.

Chỉ có vài ngày sau, tôi đã nhận được hồ sơ này từ văn phòng khác chuyển qua để cho tôi can thiệp tiếp vào hồ sơ với Toà Án. Sau khi thủ tục trích lục hồ sơ được về, chỉ lướt qua thôi thì tôi cũng đã hiểu sự việc và giờ chia sẻ với các bạn về tình tiết cũng như cách xử lý hồ sơ này tại cấp Toà Phúc Thẩm Hành Chính, còn được gọi là Toà AAT như sau:

• Minh năm nay 29 tuổi và tới Úc du lịch năm 2012 khi mới có 24 tuổi. Visa cũ của Minh cho phép lưu trú tại Úc với thời hạn là 3 tháng. Điều này cũng có nghĩa sau 3 tháng mà Minh không gia hạn visa thì sẽ trở thành người sinh sống bất hợp pháp và còn được gọi là người ở lậu;

• Vào tháng 6 năm 2014, khi Hằng là một cô bé sinh ra tại Úc và mới lớn đã mang bầu vào vào tuổi 18. Biết rằng không thể sống chui sống lủi trong bóng tối, Minh và Hằng kết hôn và nộp hồ sơ xin định cư theo diện kết hôn. Hồ sơ nộp không được bao lâu thì Bộ Di Trú yêu cầu giải trình về Điều Khoản 3. Điều khoản này nêu rằng nếu là người ở lậu khi nộp hồ sơ thì phải có lý do đặc biệt để xin Bộ Di Trú huỷ bỏ điều khoản khắt khe này và tiếp tục xét duyệt hồ sơ dựa trên mối quan hệ thành thật của Minh và Hằng;

• Phần giải trình được viết và trình bày cho Bộ Di Trú nhưng chỉ tập trung vào chứng minh mối quan hệ của cặp vợ chồng, chứ không nêu ra lý do tại sao Minh lại ở lậu suốt thời gian qua. Bộ cho rằng hồ sơ này thiếu bằng chứng và phần còn lại thì họ mời chứng minh mối quan hệ ‘Cha Con’ của Minh và Tùng, bởi có thể áp dụng quyền lợi trẻ em để xin miễn Điều Khoản 3. Gia đình này đã không thử DNA và Bộ Di Trú đưa ra quyết định từ chối cấp visa cho Minh;

• Đơn xin khiếu nại được nộp với Toà AAT căn cứ theo điều 347 của bộ Luật Di Trú Úc ban hành năm 1958;

• Tạ Quang Huy & Cộng Sự đã vào cuộc không lâu sau khi đơn khiếu nại được nộp với Toà. Khi nhận được ngày xử, tôi và các cộng sự liền triển khai tìm đúng tâm điểm của vấn đề và sau 1 tuần thời gian, chúng tôi trình bày với Toà như sau:
 

Điều Khoản 3

Trong luật di trú không có định nghĩa lý do đặc biệt để xin miễn Điều Khoản 3 là gì, thay vào đó chỉ có chỉ dẫn từ Bộ Trưởng Di Trú cho nhân viên thực hiện mà thôi. Chỉ dẫn không phải là luật;

Chứng minh Cha-Con

(i) Định nghĩa của người cha được chia thành nhiều phần, cha ruột, cha nuôi qua thủ tục pháp lý, cha xã hội (gọi là cha chứ không có sự ràng buộc nuôi nấng). Trên giấy khai sinh không đề cập tới việc cha ruột, cha nuôi hay cha xã hội mà chỉ ghi là cha.

(ii) Căn cứ theo bộ Luật Gia Đình Úc có định nghĩa rằng nếu một người đàn bà (Hằng) đẻ con ra và sống chung với một người đàn ông (Minh) 20 tuần trước lúc đẻ, thì đứa con (Tùng) đó được coi là của người đàn ông.

(iii) Trong bộ Luật Di Trú, việc chứng minh cha con chỉ có áp dụng cho những hồ sơ liên quan tới con bảo lãnh cho cha/mẹ hoặc ngược lại. Luật không có bắt buộc phải thử DNA cho các hồ sơ kết hôn. Tôi nêu rõ quan điểm với Toà rằng tôi hoàn toàn không tán thành với cách xét duyệt hồ sơ như bắt phải chấp hành trong khi nhân viên đó không có cơ sở pháp lý. Dẫu sao, Bộ Di Trú chỉ có quyền mời thử và các bạn cũng sẽ đoán được rằng không thử thì sẽ bị từ chối hồ sơ. Úc là một quốc gia được bảo vệ bởi các bộ luật vậy thì sao phải sợ?

(iv) Trong phần chỉ dẫn của Bộ Trưởng Di Trú có nêu về việc ‘nếu có con của mối quan hệ và đứa con đó là quốc tịch Úc’. Tôi nhấn mạnh với Toà Án rằng nếu đọc cho kỹ thì chỉ dẫn này không bắt buộc phải ‘có con với người bảo lãnh’ mà là ‘nếu có con của mối quan hệ và đứa con đó là quốc tịch Úc’. Nếu bắt buộc hai người có con thì sẽ phải là ‘nếu có con từ mối quan hệ và đứa con đó là quốc tịch Úc’. Điều này cũng được cho rằng đương đơn có con và đứa con đó là quốc tịch Úc.

Vào ngày 30/01/2017, chỉ nhìn thấy số điện thoại của Toà trên di động hiện lên là tôi cũng đoán được liên quan tới vụ án này rồi. Toà thông báo rằng vụ xử ngày 7/2/2017 sẽ bị huỷ. Toà sẽ xử vắng mặt và đưa ra quyết định căn cứ theo điều 360(2)(a). Điều này cũng có nghĩa là vụ án đã thành công trên giấy tờ.

Vài ngày sắp tới tôi rảnh lắm...ai cafe hú nha...

P.S. Làm nghề luật di trú có nhiều loại. Đúng là đa phần là để điền đơn và nhận xét của mấy người ngoài ngành là đúng...tôi không thích công việc điền đơn và chỉ thích đấu và vật lộn với những hồ sơ như vậy...đơn giản là tôi thích bị kích thích.

Tạ Quang Huy
2/2/2017 at 2.45 a.m.

Share: