Câu chuyện di trú Úc: Người ở lậu - Chuyện của Thảo

Câu chuyện di trú Úc: Người ở lậu - Chuyện của Thảo
Tôi quen dì của Thảo từ những bước đi đầu tiên trong sự nghiệp tư vấn luật. Tôi còn nhớ rất rõ khi mới ra trường cũng thường hay bị khách cho rằng chưa đủ kinh nghiệm cho nên không thể ‘đủ đô’ để đặt niềm tin. Dì của Thảo (Chị Út) đã là người cho tôi làn gió đó và vụ án đầu tiên của tôi chính là từ dì của cô ấy.

Gia đình của Thảo và tôi có quen biết nhau hơn 20 năm nay. Biết tôi làm trong nghề và cũng bởi lẽ vậy khi cần nhờ tới việc di trú thì có vẻ họ luôn e ngại vì đã thân với nhau rồi cho nên có những thứ riêng tư mà không thể chia sẻ.

Di trú Tạ Quang Huy với kinh nghiệm lâu năm trong lĩnh vực di trú Úc

Di trú Tạ Quang Huy với kinh nghiệm lâu năm trong lĩnh vực di trú Úc

Tôi quen dì của Thảo từ những bước đi đầu tiên trong sự nghiệp tư vấn luật. Tôi còn nhớ rất rõ khi mới ra trường cũng thường hay bị khách cho rằng chưa đủ kinh nghiệm cho nên không thể ‘đủ đô’ để đặt niềm tin. Dì của Thảo (Chị Út) đã là người cho tôi làn gió đó và vụ án đầu tiên của tôi chính là từ dì của cô ấy.

Sau khi thành công vụ án đầu tiên đó, có những lần khách tới tìm tôi và được biết là chị Út giới thiệu, tôi thật sự cảm thấy yên tâm và rất cẩm kích những lời khen tốt đẹp từ chị. Cứ như thế thời gian trôi qua và khoảng 15 năm sau khi nhận được cú điện thoại từ chị với giọng có vẻ nghiêm túc rằng ‘chị đang cần chú tháo gỡ vụ này đây, rất quan trọng em à’.

Chị Út gặp tôi trong một không gian khác hơn, thoáng mát hơn và sáng sủa hơn tại Springvale. So với 15 năm trước khi cái bàn làm việc của tôi chị còn nói nhỏ hơn cái bàn học của con gái chị ấy thì làm sao mà làm nghề? Đi cùng với chị là Thảo, một cô gái mới lớn, ít nói và khiến cho tôi đánh giá rằng cô bé này ‘rất khờ’. Chắc hẳn sự việc này rất nghiêm trọng cho nên chị Út mới đích thân đến gặp tôi.

Thảo tới Úc vào năm 2008 để du học khi đó mới có 16 tuổi. Từ bé tới lớn tại Cần Thơ cùng cha mẹ và chỉ biết ăn học. Thấy cháu ngoan quá, người dì đã ngỏ ý với cha mẹ lo cho qua Úc du học để có một tương lai tốt hơn rồi về phụ giúp cho gia đình. Một cuộc sống tại xứ người, một chữ tiếng Anh cũng không biết và tất nhiên không hề dễ để cho một người tuổi cỡ đó bắt đầu học tiếng. Học hoài và học mãi cũng không thấy mình khá lên tí nào, Thảo đành quay ra phụ giúp việc kinh doanh cho gia đình của dì tại Úc. Biết rằng mình không thể học nổi để xin ở lại, Thảo cứ sống như vậy rồi đến đâu thì đến.

Năm 2011, khi còn học lớp 11, nghe bạn bè k rằng có dịch vụ đảm bảo là lấy được thường trú vì dịch vụ đó có ‘chân tay’ trong Bộ Di Trú. Nghe được như vậy, Thảo lập tức nói chuyện với dì. Đối xử với cháu như con ruột của mình, khi nghe được như vậy thì khác gì chết đi sống lại đâu? Với số tiền $60,000.00 mà được định cư trong khi chẳng cần điều kiện gì cả thì nghe thôi cũng đã cả lỗ tai rồi. Chỉ có vài ngày sau, người dì này đã trả $25,000.00 cho người đàn ông tên John đó.

Sau khi sự việc này bùng nổ lên từ báo chí rằng đó là một chiêu siêu lừa đảo, Thảo và Dì chỉ biết im lặng vì sợ mọi người đánh giá là ‘ngu ráng chịu’. Khi điều tra ra mới biết rằng gã lừa đảo đó đã nộp đơn xin tỵ nạn (protection visa) cho Thảo. Hồ sơ này không lâu sau đó bị từ chối. Thảo đã cố tìm cách khắc phục visa của mình để tiếp tục học đại học, nhưng Bộ Di Trú cũng đã từ chối luôn cả đơn xin visa sinh viên. Mặc dù Thảo từ trước đó đã chấp hành theo các điều kiện của visa và chưa một lần bị cảnh cáo. Thảo đã khiếu nại tới Toà về việc không cấp visa sinh viên.

Trước sự việc bị lừa xảy ra, Thảo đã quen Cường khi hai người làm việc với nhau tại tiệm thịt của dì Út. Hai người bắt đầu quen nhau, tán tỉnh nhau, hẹn hò nhau nay đây mai đó rồi yêu nhau cũng giống như các cặp trai gái khác. Vào đúng ngày sinh nhật của Thảo, Cường đã ngỏ lời cầu hôn và không lâu sau đó Thảo đã chuyển về nhà sống chung với Cường. Hai người đã nộp đơn xin định cư cho Thảo theo diện kết hôn (820/801) vào tháng 3 năm 2014 nhưng bởi khi nộp hồ sơ này, Thảo không có visa hiệu lực. Bộ Di Trú đã yêu cầu giải trình điều khoản 3 nhưng sau khi cung cấp các thông tin cần thiết thì hồ sơ này đã bị từ chối.

Chị Út tới gặp tôi kể lại sự việc rồi cho tôi xem lá thư từ chối cấp visa của Bộ Di Trú đó. Cặp vợ chồng trẻ cứ thanh minh rằng họ yêu thương nhau thật lòng, chỉ có nhau thôi không ngoài ai khác và sống chết sẽ bên nhau trọng đời. Tôi có phân tích rằng điều khoản 3 không có đả động gì tới việc cặp vợ chồng có yêu thương nhau hay có mối quan hệ thành thật đến cỡ nào.

Chỉ vỏn vẹn trong vài tiếng đồng hồ, tôi đã thay mặt Thảo và Cường nộp đơn xin khiếu nại với Toà Án. Sau khi đơn được nộp, thủ tục trích lục hồ sơ và chuẩn bị cho việc giải trình pháp lý kỹ lưỡng với những ngày tháng. Tôi xin chia sẻ với các bạn phần giải trình của vụ án trên mà đã gửi tới Toà Án.

Kể từ 16/09/2009, Bộ Di Trú có đưa chính sách ưu đãi cho các đối tượng đã và đang sinh sống bất hợp pháp để hợp pháp hoá tình trạng bất hợp pháp nếu đang có mối quan hệ mật thiết với công dân Úc hoặc thường trú nhân Úc. Trong chính sách này có tới 22 mục lý do mà các cặp vợ chồng có thể áp dụng để xin miễn điều khoản 3;

Vào 1/7/2014, chính sách này được siết chặt và điều này cũng có nghĩa đã khó hơn rất nhiều;

Chắc chắn Thảo không đáp ứng được điều khoản 3 theo các khoản 3001, 3003 và 3004 của Luật Di Trú Úc và trừ khi Thảo có thể chứng minh rằng đã có các lý do ngoài ý muốn (đặc biệt) để xin miễn điều khoản này, căn cứ theo điều 820.211(2)(d)(ii);

Hồ sơ của Thảo được nộp vào tháng 3 năm 2014 và đó cũng là trước thời điểm chính sách thay đổi thì Bộ Di Trú phải áp dụng chính sách kể từ lúc nộp hồ sơ chứ không phải sau khi chính sách được sửa đổi (1/7/2014). Khi Bộ Di Trú từ chối hồ sơ voà đầu năm 2015, họ đã áp dụng chính sách của hậu 1/7/2014; và Thảo là một trong những nạn nhân của vụ lừa đảo di trú khá lớn. Nếu Thảo không có tham gia với vụ lừa đảo đó thì chắc chắn visa sinh viên của cô ta sẽ không bị từ chối khi xin gia hạn. Nội dung của thư từ chối cấp visa sinh viên cho Thảo là bởi vì cô ta đã từng xin tỵ nạn và trong đường giây của tổ chức có tên John đó. Bộ Di Trú cho rằng mục đích xin visasinh viên không phải là để đi học mà là mục đích khác.

Toà Án đã quyết định cho thắng kiện và hồ sơ được chuyển về Bộ Di Trú để tiếp tục xét duyệt. Mặc dù điều khoản 3 của Luật Di Trú đã được miễn bởi Toà Án nhưng cặp vợ chồng trẻ này vẫn phải cung cấp giấy tờ chứng minh rằng họ có mối quan hệ vợ/chồng căn cứ theo điều 1.15A của Luật Di Trú.

Thắng Toà có nghĩa được cấp visa?

Với bất cứ hồ sơ nào, việc thắng kiện hoặc thành công trong việc khiếu nại không có nghĩa được cấp visa, vì Toà không có thẩm quyền đó. Khi hồ sơ được chuyển về Bộ Di Trú xét duyệt thêm thì lại một lần nữa Bộ Di Trú từ chối hồ sơ của Thảo với lý do rằng cặp vợ chồng này không đủ bằng chứng chứng minh mối quan hệ thành thật.

Lại một lần nữa, đơn xin khiếu nại lại được nộp với Toà AAT. Sau một khoảng thời gian chờ đợi, Toà đã đưa ra tâm điểm của vụ án. Tôi đã giải trình cho Toà Án rằng việc thiếu bằng chứng về chỗ ăn ở của 2 người không có nghĩa là mối quan hệ không thành thật. Ngược lại việc cố tình tạo bằng chứng để chứng minh những thứ không có của cặp vợ chồng này lại là phạm luật vì tạo bằng chứng vì mục đích di trú không thôi là việc phạm pháp.

Cặp vợ chồng này sống chung với cha/mẹ. Với các cặp vợ chồng phương Tây thì việc chuyển ra ngoài sống chung sau khi kết hôn là chuyện rất bình thường. Khi họ sống chung với nhau thì các bill điện, ga, nước, tài khoản ngân hàng hay các giấy tờ có tên chung với nhau là việc không khó. Nhưng đối với các cặp vợ chồng, đặc biệt là người nguồn gốc Châu Á nói chung và Việt Nam nói riêng, theo kinh nghiệm của người viết thì việc sống chung với cha/mẹ sau khi kết hôn là chuyện bình thường. Người viết nhấn mạnh rằng Úc là quốc gia đa chủng tộc và có những khi nên tôn trọng lối sống của những chủng tộc khác nhau…áp dụng lối sống của cặp vợ chồng này là hoàn toàn hợp lý cho vụ án bởi vì sự lựa chọn sống chung với cha/mẹ và không có giấy tờ chứng minh thì có gì sai? Bản khai của cha/mẹ chồng của Thảo được trình bày rõ ràng chi tiết đến mức từ sáng làm gì cho tới lúc đi ngủ. Cuộc sống hằng ngày của cặp vợ chồng được phơi bày trong bản khai đó.

2 ngày sau khi nhận được bản giải trình pháp lý của người viết, Toà Án đã quyết định thắng kiện và chuyển hồ sơ về Bộ Di Trúđể được xét duyệt tiếp.

Sáng sớm hôm nay, sau hơn 3 năm theo đuổi hồ sơ của Thảo, tôi nhận được quyết định cấp visa cho Thảo. Bởi tính từ thời gian nộp hồ sơ cho tới nay cũng hơn 2 năm, Bộ Di Trú cấp thẳng thường trú cho Thảo.

Điện thoại cho Thảo vào mùng 3 Tết:

TQH – Năm nay có về ăn Tết không em?

Thảo – Trời ơi…bao nhiêu cái Tết rồi anh ơi…em thèm lắm.

TQH – Nghe nói là quê em ăn Tết tới mùng 10 ấy, giờ về vẫn kịp ấy…

Thảo im lặng và tôi chỉ nghe thấy tiếng khóc nức nở…

Tạ Quang Huy

30/01/2017

Share: