Chuyện Anh Hùng - Chống Trục Xuất Tội Phạm (Phần 1)

Chuyện Anh Hùng - Chống Trục Xuất Tội Phạm (Phần 1)
Cuộc gặp tình cờ dẫn tới một câu chuyện đầy bất ngờ

Tôi gặp anh Hùng lần đầu tiên tại một show ca nhạc của người Việt tại Melbourne, Australia. Dáng vóc nhỏ bé nhưng khá nhanh nhẹn, anh len tới bàn tôi ngồi và tự giới thiệu rằng là đồng hương của tôi, anh tìm đến với mong muốn giao lưu kết bạn vì anh biết về tôi thông qua lời đề cập của nhiều người xung quanh. Đêm hôm đó, chúng tôi đã trò chuyện rất lâu vì không những chỉ là cùng quê gốc từ Hải Phòng mà lại còn đồng đam mê về sản xuất âm nhạc – nghề tay trái ít ai biết đến của tôi.

Bẵng đi một thời gian sau đó, tôi có chuyến công tác tại Hải Phòng và tình cờ có dịp gặp một người phụ nữ tên Thu tại phố Văn Cao gần nhà tôi ngoài ấy. Người phụ nữ xinh xắn này kể rằng chồng cô ta cũng sống tại Melbourne, Australia nhưng thất lạc mấy năm nay rồi. Khi hỏi anh chồng làm gì thì cô ấy trả lời rằng hình như cũng làm trong lĩnh vực âm nhạc tại Melbourne và nếu vậy thì chắc tôi biết. Cô nhờ tôi tìm kiếm anh chàng này và cho tôi xem hình. Tôi nhận ra ngay người đàn ông trong bức hình chính là anh Hùng...còn người phụ nữ tên Thu đang nhờ tôi, thật tình cờ lại chính là vợ lâu năm của anh ấy.

Trong suốt cuộc đời hành nghề của mình, Tạ Quang Huy luôn gặp những tình huống oái ăm đầy bất ngờ như thế. Có điều gì đó thôi thúc tôi phải giúp đỡ người phụ nữ tội nghiệp và đứa con bé bỏng mà cô mang theo cùng đến gặp tôi. Đôi mắt ngây thơ dường như cứ đang ngóng trông người cha quay trở về của cháu cứ ám ảnh lấy tôi.

Lần tìm ra manh mối.

Sau khi về Úc, tôi bắt tay vào tìm kiếm ngay. Sau khi dò hỏi những người quen, cuối cùng cũng tôi cũng tìm được anh Hùng. Chúng tôi hẹn nhau trò chuyện với vài chai bia. Lúc này tôi mới biết rằng anh Hùng là “người ở lậu” và mối quan hệ của anh và Thu đã chấm dứt từ mấy năm trước rồi.

Thu đã từng lấy chồng khác sau khi anh Hùng rời khỏi Việt Nam. Lần ấy, tôi gặp Thu thì cô đã không còn sống cùng người chồng ấy nữa và đợi anh Hùng về. Hùng là một người đàn ông nhưng có những suy nghĩ quyết đoán. Anh tâm sự rằng anh đã từng thử tha thứ nhưng cuối cùng thì anh cũng không thể chấp nhận quay lại với một người phụ nữ đã từng phản bội anh như vậy.

Tôi có nói với anh Hùng rằng còn đứa con gái thì sao? Tương lai nó sẽ ra sao? Khi tôi nói tới con gái thì anh Hùng oà khóc. Khung cảnh ấy mới trớ trêu làm sao, vì xung quanh chúng tôi là những con người đang vui vẻ hát karaoke hay nâng ly tới tấp. Tôi lấp tức nhận ra tình cảnh đáng thương của anh Hùng, một người đàn ông rất thương con gái của mình nhưng lại cảm thấy vô cùng bất lực vì anh ta là người đang sinh sống bất hợp pháp tại nơi đất khách quê người xa xôi này. Bất giác, tôi hứa với anh rằng một ngày nào đó tôi sẽ giúp cho anh và cô con gái bé nhỏ đoàn tụ.

Sự việc diễn biến sang một chiều hướng khác hoàn toàn

Một ngày khác, cũng giống như mọi ngày khi trực tại tổng công ty, tôi thường xem qua danh sách của khách hàng sắp tới mình cần gặp. Chẳng hiểu sao lại có tên của anh Hùng có đề nghị đặt lịch hẹn, anh muốn gặp tôi làm gì nhỉ? Sau hơn 1 năm không gặp, anh Hùng ăn mặc khác quá nhưng cái nụ cười ấy và cách cúi chào rất lịch sự vẫn còn giữ nguyên vẹn. Anh giới thiệu với tôi đi cùng là người vợ hiện tại của anh (tên Trâm), cô ấy đang mang bầu to tướng. Cũng cùng là đàn ông với nhau, tôi hiểu được cảm giác sung sướng thế nào khi biết được người vợ đang mang cốt nhục của mình.

"Bác cứu gia đình em với, em mang ơn bác suốt đời" - anh Hùng nhẹ nhàng nói với khuôn mặt nghiêm túc mà từ trước giờ tôi thấy từ anh. Anh đã rất khổ sở mấy năm vừa qua. Giấy tờ đi lại không có, đi làm thì bị hết đồng nghiệp rồi đến chủ đàn áp. Cứ mỗi lần có chuyện thì anh lại phải chuyển đến một nơi khác làm lại từ đầu vì sợ họ báo Bộ Di Trú đến bắt anh. Cũng may cho anh là có người phụ nữ này luôn bên cạnh anh dù anh đi bất cứ nơi nào để mưu sinh ở cái xứ kangaroo này. Tôi cảm nhận được sự vĩ đại của cặp vợ chồng này và những thứ họ dành cho nhau và đang làm cho nhau khiến cho tôi phải hết sức khâm phục. Tôi đã nhận hồ sơ và tạo mọi điều kiện thuận lợi cho họ vì tôi cảm nhận được họ khó khăn thực sự. Ngay cả việc thanh toán phí dịch vụ tôi cũng để cho anh chị làm theo hình thức trả góp. Kiểm tra cuốn hộ chiếu của anh Hùng, trang thì rách, trang thì nhàu không khỏi làm người ta liên tưởng có lẽ nào cuộc đời anh cũng như cuốn hộ chiếu ấy.

Hoàn cảnh hồ sơ đầy éo le trắc trở

Sau khi tìm hiểu lại kĩ hơn về hoàn cảnh, tôi mới được biết rằng trước đây anh Hùng nhập cảnh Úc theo diện du lịch, mà khổ một nỗi là visa du lịch này lại có đính kèm thêm điều khoản “8503 - No Further Stay”. Điều khoản này có nghĩa rằng sau khi tới Úc thì bạn không được nộp đơn xin thêm loại visa nào khác. Nhìn thẳng vào luật di trú Úc thì có vẻ cứng nhắc khô khan thật đấy nhưng trên thực tế thì cũng không hẳn, vì ta có thể xin huỷ bỏ điều khoản 8503 này nếu chứng minh được sự thay đổi ngoài ý muốn đã xảy ra sau khi visa hết hạn. Để làm được điều này thì cực kỳ khó khăn vì anh Hùng đã sống bất hợp pháp tại Úc lâu quá rồi...giờ chỉ có thể sử dụng lý do là đương sự có con cái tại đây. Nhưng kinh nghiệm cá nhân của tôi cho thấy rằng sử dụng lý do có con để xin huỷ điều khoản cấm vận cũng giống như thời tiết vậy. Hôm nào trời đẹp thì họ duyệt cho mà xấu “giời” thì đừng hòng! Vì chính sách của Bộ Di Trú cho rằng việc có con không phải là sự thay đổi ngoài ý muốn, mà hoàn toàn có thể là do chủ ý của con người vì một mục đích nào đó.

Khi chị Trâm có bầu tới tháng thứ 8, anh Hùng nôn nao điện cho tôi liên tục và thúc hối tôi hãy nộp đơn xin huỷ điều khoản 8503. Có những lần anh đặt lịch đến gặp tôi với gương mặt buồn rũ rượi và lo lắng đến tiều tụy. Thấy hoàn cảnh vậy, tôi chỉ biết cố mặc dù cả tôi và anh đều hiểu cơ hội là không hề cao. Chỉ một tuần sau khi nợp đơn, Bộ Di Trú ra quyết định từ chối đơn xin huỷ điều khoản 8503 của chúng tôi.

Mọi thứ diễn ra đúng như tôi đã dự đoán trước rằng Bộ Di Trú quan trọng hoá việc có con hơn là có bầu. Vợ anh Hùng cho tới thời điểm đó đã đẻ đâu, nên tình trạng hết sức lỡ dở. Đôi khi tôi cũng thấy bực với chính sách như vậy vì có bầu thì gần như là sẽ sinh ra đứa con ra đời rồi. Nhưng thực tế cũng đã xảy ra nhiều trường hợp có người cũng có bầu và xin huỷ điều khoản 8503 này, rồi sau khi được Bộ đồng ý thì đứa bé trong bụng không còn …tồn tại nữa. Việc này dẫn đến hệ lụy về sau là Bộ ngày càng khó khăn hơn trong việc xét duyệt có liên quan đến những hồ sơ như vậy.

Ngã rẽ và lối thoát

Chị Trâm đã đôi lần gần như ngất xỉu mỗi khi nghĩ đến cảnh chồng mình bị bắt và nhốt vào trại di trú. Tôi đã phải giới thiệu cho vợ chồng đi gặp ngay bác sỹ tâm lý để điều trị vì tôi đã từng chứng kiến nhiều người bị trầm cảm nghiêm trọng...đặc biệt là trong giai đoạn hậu sinh nở.

Những tuần tiếp theo sau, mọi việc chuyển sang một hướng khác hẳn mà tôi cũng không lường trước được. Tôi nhận được cú điện thoại của anh bạn bác sỹ tâm lý nói rằng trường hợp của gia đình anh Hùng khá là nghiêm trọng. Bỗng nhiên tôi nảy ra một ý nghĩ, một lần nữa tôi làm đơn với Bộ Di Trú yêu cầu huỷ điều khoản 8503 theo hướng này.

Sau những ngày giằng co với hàng loạt đơn từ đưa lên hạ xuống, Bộ Di Trú cuối cùng cũng đồng cảm và tán thành với bản giải trình pháp lý dài hơn 30 trang của tôi. Họ chấp nhận huỷ điều khoản 8503!

Khi nhận được kết quả tôi phấn khích vô cùng, một cảm giác lạnh buốt khó tả chảy trong người mặc dù lúc đó đang là tháng mười hai, tháng nóng gắt nhất trong năm tại Úc. Tôi gọi cho hai vợ chồng anh Hùng và báo đã có kết quả, yêu cầu họ có mặt ở văn phòng tôi gấp. Trong vòng 30 phút, cả hai đã xuất hiện, họ vẫn chưa biết kết quả cuối cùng là thế nào.

“Xong rồi anh ạ, cuối tuần ăn mừng đi rồi thứ hai Huy nộp hồ sơ xin định cư cho nhé” – vừa nghe đến đấy, hai vợ chồng không nói được lời nào, chỉ kịp nhìn nhau vài giây rồi ôm nhau òa khóc. Chứng kiến nhiều những tình huống như vậy luôn khiến cho tôi cũng xúc động, rơm rớm nước mắt, cảm thấy yêu công việc này hơn, mọi thứ xung quanh trở nên thật tuyệt vời vào những khoảnh khắc ấy.

Đúng hẹn, ngay đầu tuần sau, tôi đã nộp hồ sơ cho anh Hùng. Kể từ thời điểm ấy, anh không cần phải sợ ai nữa. Hai vợ chồng vui vẻ ghé thăm tôi và nhận các giấy tờ hợp lệ để đi xin thẻ Medicare, từ giờ nếu có bệnh tật gì thì đã chính phủ họ lo cho. Khuôn mặt của anh Hùng chị Trâm nay đã vui vẻ, sức sống đã trở lại với họ sau một thời gian quá lao tâm. Mọi việc tưởng chừng như hết sức tốt đẹp và thuận lợi.

Hai tuần trôi qua, tôi không thấy cặp vợ chồng này tới tìm tôi nữa. Hồ sơ thì vẫn đang tiến hành ngổn ngang chưa xong. Tôi cố gắng liên lạc nhưng cả mấy số điện thoại đều tắt máy. Mãi tôi mới tìm cách liên hệ được cho một người thân của chị Trâm và họ cho tôi biết rằng chị Trâm hiện đang bị bệnh nặng vì ra máu nhiều sau khi sinh, còn anh Hùng đã bị cảnh sát bắt khi vận chuyển cần sa với số lượng lớn qua một tiểu bang khác của nước Úc.

Thông tin này đã gây một cú sốc thật mạnh đến tôi... Tại sao? Tại sao lại như thế? Tại sao họ lại trở nên như vậy? Nhiều câu hỏi cứ liên tục lẩn quẩn trong đầu tôi mà không có lời giải đáp. Tôi vô cùng khó chịu và quyết tâm phải tìm hiểu cho ra nhẽ việc này.
Share: