Du học sinh và câu chuyện 'Bỏ học - Trốn lại - Làm việc phi pháp'

Du học sinh và câu chuyện 'Bỏ học - Trốn lại - Làm việc phi pháp'
Trong khoảng thời gian gần 20 năm làm về di trú, Huy đã gặp không ít trường hợp là các bạn du học sinh bỏ học giữa chừng vì hoàn cảnh gia đình, và không có điều kiện để quay trở về Việt Nam vì nhiều lý do... Và đây là một trong những case điển hình mà Huy đã giúp cho bạn ấy được trở lại với 'ánh sáng của cuộc sống' nơi xứ người.

Anh Quang Huy,
Em tên Vĩnh, hiện đang sống tại Sunshine, Melbourne.

Em tên Vĩnh, hiện đang sống tại Sunshine, Melbourne.

Vào năm 2006, cha mẹ có ý định và làm hồ sơ cho em qua Úc du học với mục đích sao này thành tài rồi quay trở về Việt Nam phụ giúp cho gia đình kinh doanh. Vốn là con một, bởi vậy cha mẹ đắt rất nhiều niềm hy vọng vào em. Cộng thêm, mặc dù gia đình khá giả nhưng em chưa từng bao giờ quậy phá ăn chơi một cách ‘trội’ cả. Sau khi nộp hồ sơ và bị từ chối 2 lần thì lần thứ 3 cũng được chấp nhận qua Úc du học.

Sự thèm muốn được qua Úc du học của 2 năm trời cũng đã đưa em tới Sydney. Em đã bao lần mơ được tới nhà sò, được hít không khí trong lành và ngồi quán cà phê bên Úc. Cuối cùng thì cũng đâu vào đó. Em rất chăm đi học và thậm chí nhiều buổi đến sớm hơn cả nửa tiếng đồng hồ chờ đợi vào lớp. Cha mẹ, gia đình, bạn bè hãnh diện khi em gửi điểm về Việt Nam cho xem.

Học được 2 năm thì em cũng như ‘con ma’ của xứ người rồi. Nói chung cái gì cũng biết và đường phố cũng nằm trong vòng bàn tay em. Sau khi chuyện tình cảm của em với cô bạn gái đầu đời chia rẽ, em đã quyết định chuyển xuống Melbourne để cho khuất mắt.

Khi xuống Melbourne, em cũng không khó hoà nhập với cuộc sống. Em vẫn đi học và đi làm bình thường. Nhiều khi nhớ người yêu rồi nhậu nhẹt một tí thôi, không có gì nghiêm trọng.

Cho tới năm 2008, gia đình em có bị ảnh hưởng về kinh tế, bởi vậy em cũng đã nghỉ học vì không có tiền đóng học phí. Bây giờ về thì gặp gỡ bạn bè thì thế nào? Gặp gỡ người thân không biết phải nói sao đây trong khi mình đã du học được hơn 2 năm rồi. Em đã quyết định trốn ở lại và tìm cuộc sống riêng cho mình, chứ bây giờ mà trở về thì đâu khác gì một mảnh rác của xã hội.

Cuộc sống bất hợp pháp khổ lắm anh ạ. Chẳng sung sướng gì cả. Khi mình còn visa thì người chủ chăm sóc cho mình từng chuyện nhỏ nhất nhưng khi họ biết mình là người ‘rơm’ thì họ đuổi liền bởi họ sợ Bộ Di Trú tới kiểm tra. Em đã rời khỏi chỗ làm đó và đi làm farm. Nhiều khi làm tại farm măng mà về đến nhà chỉ muốn khóc mà thôi. Cứ cúi và quỳ cả ngày ngoài trời thì có sức gì cũng không lại được. Nghĩ cho cùng em đã hiểu được từ ‘lên voi xuống chó’, điều này càng khiến cho em phải cố gắng hơn. Cha mẹ cũng trông mong từng đồng em gửi về để vượt qua khó khăn. Nhưng gửi đến mấy cũng chẳng thấm vào đâu được bởi gia đình em thiếu tới vài chục tỷ đồng. Em đã quyết định làm việc phi pháp. Đây là cách nhanh nhất để gia đình em hồi phục và làm việc này em đâu có muốn nhưng hoàn cảnh bắt buộc em phải làm thôi.

Cũng may cho em lắm anh ạ. Sau hơn một năm, em cũng gặt hái được khá nhiều, em biết chuyện mình đã làm là sai trái nhưng hoàn cảnh của em nó thế cho nên...Em còn nhớ những đêm ngủ tại cái ghế trong căn nhà đó. Cảm giác như đang ngủ trong rừng và không biết con chó sói bao giờ nó tới để vồ mình, để ăn thịt mình. Sao mà nhớ lại cái thời gian đó nó trôi qua lâu thế. Hằng đêm thì đâu có ngủ, buổi sáng thì cũng chẳng dám gần nhà. Thời gian trong một ngày dài như là một tháng vậy đó.

Em cố và khi gia đình hồi phục kinh tế thì em cũng đã nghỉ. Bây giờ em chỉ làm sửa chữa nhà cửa, đi cùng với một người bạn. Cuộc sống tuy rằng không khá giả cho lắm nhưng cũng không phải hèn như ‘chó’ nữa anh ạ. Anh thông cảm em dùng từ hơi nặng và em nghĩ những người đã từng trong hoàn cảnh như em sẽ cảm thông và hiểu được.

Cũng bởi sự chăm chỉ của em, Linh (người yêu em) đã đến với em. Linh cũng là em gái của người bạn mà em bây giờ đang đi làm cùng. Em rất muốn được ở lại cho cuộc sống ổn định và em nghĩ anh sẽ giúp được em. Em mong anh hiểu được hoàn cảnh của em là em không thể quay trở về Việt Nam bởi các lý do nêu trên. Em mong tin của anh.

Long Vĩnh, Sunshine, Victoria.


Tạ Quang Huy

Bạn Long Vĩnh,

Quyết định của bạn đi làm công việc phi pháp để giúp cho gia đình cũng như bản thân thì chắc chắn không có bất cứ một xã hội nào chấp nhận được. Về mặt pháp lý, điều này chắc chắn không có bất cứ một quốc gia nào cho phép, nhưng về góc độ ‘tư duy’ mà nói thì sẽ có rất nhiều độc giả sẽ đồng ý với quyết định của bạn. Cuộc sống làm công việc lương thiện thì cái giá phải trả là sức khoẻ mà có tiền ổn định. Còn làm việc phi pháp, cái giá phải trả chắc chắn sẽ phải cao hơn, ví dụ như tù (mất tự do), sức khoẻ. Cuộc sống trong xã hội đều có giá hết. Suy xét về khía cạnh thực tế thì đâu có cái gì là miễn phí đâu? Đâu có cái gì mà dựa vào tình cảm hoàn toàn mà sống qua ngày. Thời buổi này cái gì mà chẳng phải cần tiền. Khi một con người đã đi tới đường cùng như bạn thì sẽ có suy nghĩ là ‘chẳng còn gì để mất’.

Nghiên cứu phạm tội học tại Melbourne cho thấy những người bị bắt vì tội ma tuý thông thường là có vấn đề với ‘cờ bạc’. Trong cuộc sống, người đời có câu ‘của thiên thì trả địa’ đâu có sai đâu. Cũng có một cách giải thích được rằng những người kiếm tiền nhanh và nhiều như buôn bán ma tuý bởi vì tiền dễ kiếm quá cho nên khi đặt một cây bài cả chục ngàn là ‘chuyện nhỏ’. Quang Huy thấy mừng cho bạn Long Vĩnh vì bạn chưa rơi vào trường hợp này chứ không sẽ mất hết tất cả và cũng có lẽ vĩnh viễn không nhìn thấy ánh nắng mặt trời của xứ bạn đã từng ao ước được tới.

Trở về vấn đề di trú thì hiện nay bạn đang sống bất hợp pháp, có bạn gái thì bạn vẫn có thể nộp hồ sơ theo diện vợ/chồng. Đây không phải là một hồ sơ bình thường như những hồ sơ khác. Khoản 3 của Luật Di Trú 1958 sẽ áp dụng cho trường hợp bất hợp pháp của bạn và cộng thêm hồ sơ theo diện vợ chồng cũng phải nên chuẩn bị kỹ lưỡng. Xin miễn khoản 3 là điều khá phức tạp. Nếu bạn có thắc mắc hoặc cảm thấy khó khăn về thủ tục này, bạn nên sử dụng những đại diện di trú có chuyên môn về lĩnh vực bất hợp pháp để tránh sự rủi ro khi thực hiện.

Tạ Quang Huy chúc bạn may mắn và sớm được hoàn thành giấc mơ của mình.

Tạ Quang Huy.

01/12/2011
Share: