Gần 20 năm chờ đợi - Người Ở Lậu

Gần 20 năm chờ đợi - Người Ở Lậu
Một năm rưỡi trước, khi cặp vợ chồng này rất 'thần bí' đến gặp tôi và không chịu chia sẻ gì cả. Hỏi có giấy tờ gì không thì trên người có mỗi cái giấy khai sinh, ngoài ra chẳng còn có gì...vì lâu quá rồi không biết để đâu...

Một năm rưỡi trước, khi cặp vợ chồng này rất 'thần bí' đến gặp tôi và không chịu chia sẻ gì cả. Hỏi có giấy tờ gì không thì trên người có mỗi cái giấy khai sinh, ngoài ra chẳng còn có gì...vì lâu quá rồi không biết để đâu...

Anh chàng qua Úc hơn 19 năm về trước và lạ nước lạ cái tại xứ người, anh bỏ học...và có thể nói luôn là không biết trường mình ở đâu. Năm 1998 đó nếu mà hỏi du học sinh từ VN tới được bao nhiêu người thì tôi khẳng định rằng chẳng có mấy ai đâu. Thời gian trôi qua, anh chàng duy trì tại Úc bằng những công việc nặng nhọc...mà thôi, không có visa thì họ có việc gì cho mình làm đấy còn hỏi gì...miễn có tiền là ok rồi...

Thế mà cũng gần 20 năm trôi qua, anh chàng biết đến tôi bởi báo chí và một số bạn bè giới thiệu. Sống bấy nhiêu năm mà không tấm giấy trên người...tôi cũng phải lắc đầu khi gặp anh chàng và báo cho tôi rằng kể cả hộ chiếu cũng không có.

Đã rất khó khăn và phải hơn nửa năm trải qua mới xin được cuốn hộ chiếu cho anh bởi thời gian vắng mặt tại Việt Nam quá lâu và gốc gác giờ móc đâu ra. Sự kiên trì của cặp vợ chồng này đã kéo dài, dài và dài....đã có đôi lần họ cảm thấy nản vì chờ đợi lâu quá. Mỗi lần tôi đều khuyên rằng "Anh đã và đang cố gắng..chú cứ yên tâm hợp pháp ở đây và không cần phải đi đâu hết. Cô vợ thì sợ...sợ phải xa chồng...sợ mất chồng.

Một hồ sơ ở lậu nặng ký như vậy cần sự tháo gỡ của từng khúc và chưa một lần tôi cảm thấy tuyệt vọng...mặc dù rất nhiều lần khách thất vọng. Thất vọng vì lâu quá. Tôi luôn nói với khách rằng những hồ sơ "ở lậu" nếu làm không đúng hướng thì có ra đường mà ở...một mặt khác, khách cứ nghĩ rằng cứ yêu nhau thành thật là mọi thứ tự động được.

Tôi không thể làm việc kiểu hên xui...tôi không thể làm việc kiểu nộp đơn quẳng đó rồi há miệng chờ sung rụng...thay vào đó là những bản giải trình pháp lý với các án lệ nặng cân của Toà Liên Bang phân tích từng câu một. Đã rất nhiều lần tôi đã nói rằng công việc của tôi không phải là để điền đơn...vai trò của tôi là cố vấn và chắc chắn không phải là vai trò để an ủi khách. Bởi vậy mỗi lần cô vợ điện là đều cho Vũ Thùy Trang. Anh chồng vẫn tin vào tôi và thường mắng vợ "để anh TQH làm đi".

Dạ....hôm nay (9/8/2017) trong khi đang chuẩn bị hồ sơ lên Toà, tôi nhận được visa tạm trú cho anh chàng...nhưng chưa thoả mãn cho lắm và ngay lập tức điện cho Bộ Di Trú tỏ thái độ không hài lòng vì tôi muốn anh chàng này phải được cấp thường trú...chị nhân viên hỏi tại sao phải cấp thường trú...lý lẽ có, cơ sở pháp lý cả đống...chị cho tôi biết lý do không cấp?

Vừa cúp điện thoại xong thì email cấp thường trú của anh chàng đã nhận được. Cảm giác nhảy cỡn lên như một thằng điên trong văn phòng với các cộng sự. Tôi nói muốn gặp gấp vợ chồng này. Khuôn mặt hình sự của tôi khi gặp họ với khuôn mặt lo lắng và tôi nói "có 2 tin cho em". Cô vợ với khuôn mặt buồn và sợ.

"Tin thứ nhất là đã có tạm trú" - tôi nói. Cô vợ và anh chàng khóc oà và nói "really? Oh my god...anh ơi, đừng đùa em"

"Tin thứ hai là có thường trú luôn" - tôi nói nhẹ nhàng.

Hai vợ chồng ôm nhau khóc...và nói rằng chúng em đợi tin này mười mấy năm rồi anh ơi. Em mừng quá.

Thay mặt cho Tạ Quang Huy & Cộng Sự, cảm ơn 2 vợ chồng...
Share: