“Máy bay bà già” – Phần 2: Hồ sơ phức tạp, cực kỳ phức tạp (Phần 2)

“Máy bay bà già” – Phần 2: Hồ sơ phức tạp, cực kỳ phức tạp (Phần 2)
Ở phần trước...mọi thứ đang ngổn ngang đối với hai vợ chồng Tuấn - Hồng. Con đường phía trước gần như bít cửa. Lâm vào bế tắc, đã mất quá nhiều tiền và thời gian, hai vợ chồng stress nặng đến nỗi không thể có con (một hướng đi khác) mặc dù đã “thả” lâu nay. Cuối cùng, họ đành phải nghe theo lời khuyên của tôi: Trở về Việt Nam nộp hồ sơ. Ở đây chắc chắn sẽ có một số bạn đọc sẽ thắc mắc, tại sao vụ

Ở phần trước...mọi thứ đang ngổn ngang đối với hai vợ chồng Tuấn - Hồng.


Con đường phía trước gần như bít cửa. Lâm vào bế tắc, đã mất quá nhiều tiền và thời gian, hai vợ chồng stress nặng đến nỗi không thể có con (một hướng đi khác) mặc dù đã “thả” lâu nay. Cuối cùng, họ đành phải nghe theo lời khuyên của tôi: Trở về Việt Nam nộp hồ sơ. Ở đây chắc chắn sẽ có một số bạn đọc sẽ thắc mắc, tại sao vụ này không đưa tiếp lên Toà Liên Bang?


Khi thất bại tại Toà Phúc Thẩm Hành Chính, theo luật thì đương đơn có quyền nộp kháng cáo tiếp với Toà Liên Bang Úc. Đúng là khi hồ sơ được chuyển qua tôi thì luật sư cũ cũng đã có chiến lược đưa hồ sơ của Tuấn lên Toà Liên Bang Úc. Các lý do kháng cáo của họ đều có cơ sở nhưng quan điểm cá nhân tôi cho rằng không thích hợp với cặp vợ chồng này nên đã phản đối và chuyển hướng.


Lý do mà tôi không lên Toà Liên Bang Úc là như sau:
1. Dù có thắng tại Toà Liên Bang Úc thì điều đó không có nghĩa Tuấn sẽ tự động được cấp visa mà là hồ sơ sẽ được chuyển ngược về Toà Phúc Thẩm Hành Chính để mở phiên xử mới;
2. Chi phí thực hiện và thời gian chờ đợi cũng sẽ rất mệt mỏi; thậm chí kéo dài hơn thời gian vừa qua;
3. Mặc dù có cơ sở để lên, nhưng cơ hội cũng không cao. Ở tình huống này, đó chỉ là một phương án làm liều, cố chấp đâm đầu vào tường. "Tuấn cứ theo anh TQH đi, để anh ấy toàn quyền quyết định cho!” - anh Lễ nói với Tuấn trong cuộc gặp cuối cùng, và tôi quyết định hồ sơ này nộp tại Việt Nam. Mỗi khi nghe tôi nói phải về Việt Nam nộp hồ sơ, thì các khách luôn bị “đứng hình” do thường có các suy nghĩ là về rồi có được qua không và về rồi thì bao lâu mới được qua trở lại?


Sống tại Úc mấy năm trời, đã quen thuộc với mọi thứ. Hồng thì công việc đang ổn định, giờ mà về Việt Nam với chồng thì tất cả sẽ bị đảo lộn lắm, nhất là chuyện kinh tế - tài chính, về rồi làm gì mà ăn, mà lo cho con đường sắp tới? May sao cặp vợ chồng này lại có sự hỗ trợ nhiệt tình của anh Lễ. "Mọi trở ngại về tiền bạc thì để anh lo, còn các vấn đề pháp lý thì cứ để TQH lo cho" - anh Lễ nói với Tuấn. Câu nói ấy và những hành động của anh Lễ khiến cho tôi phải kính nể anh vô cùng vì anh Lễ với cặp vợ chồng này không phải máu mủ ruột thịt gì cả.


Đúng là con người hơn nhau cái cách ăn cách ở. *Chặng đường đi tìm hạnh phúc đầy chông gai Vài ngày sau khi hai vợ chồng Tuấn - Hồng về tới Việt Nam, hồ sơ xin định cư của Tuấn đã được các nhân viên của tôi bên đó hướng dẫn nộp vào Tổng Lãnh Sự Úc tại Sài Gòn theo diện kết hôn (tiểu loại 309). Nhưng băn khoăn lớn nhất hiện nay là với một lịch sử loằng ngoằng với Bộ Di Trú tại Úc và trên Toà như vậy thì hồ sơ này dễ gì nhân viên di trú đồng ý cấp visa cho?


Trong những tháng chờ đợi xét duyệt đơn xin định cư tại Sài Gòn, chị Hồng có về thăm chồng mình, mặc dù chỉ trong thời gian ngắn ngủi, do chị còn phải quay lại Úc ngay để duy trì công việc. Chị tâm sự cho tôi rằng những ngày đông lạnh giá tại Úc chị nhớ chồng vô cùng. Cả một khoảng thời gian chị luôn có cảm giác sợ: Sợ có khi nào đến khi mình chết rồi mà chồng mình vẫn chưa qua được Úc? Sợ không biết phải sống như thế này tới khi nào!


Tranh thủ những ngày cuối tuần, chị lao về Việt Nam vài ngày, để chỉ được ôm lấy người chồng xa cách ấy một chút thôi thì tinh thần cũng đã được an ủi nhiều, phấn chấn nhiều lắm rồi. Mỗi lần về ấy giống như được “sạc pin tâm hồn”. Chị cứ đợi và đợi để được về, mà về lâu và nhiều quá thì “liệu hồn” cái job đang có. Cũng trong thời gian chờ đợi ấy, bộ hồ sơ cũ mà tôi xin trích lục với Bộ Di Trú bên Úc, sau khi chờ đợi mỏi mòn cuối cùng cũng đến tay tôi.
Trong bộ hồ sơ này bao gồm tất cả các tài liệu liên quan đến vụ án đã được nộp với Bộ Di Trú và Toà Án lúc trước. Tôi rất muốn biết đã có cái gì khiến cho Bộ Di Trú nghi ngờ về mối quan hệ này từ lúc ban đầu. Chỉ một tuần vùi đầu nghiên cứu, tôi đã tìm ra nguyên nhân ảnh hưởng tiêu cực cho hồ sơ như sau:


1. Chị Hồng đã từng xuất cảnh cùng với anh Thành hơn chục lần. Người đàn ông này cũng là chủ tiệm bánh mỳ nơi mà chị Hồng bấy lâu nay làm việc;
2. Sự chênh lệch về tuổi tác giữa Tuấn và chị Hồng;
3. Thư tố cáo rằng mối quan hệ được thanh toán bằng tiền;
4. Bằng chứng chưa có tính thuyết phục, và
5. Trả lời phỏng vấn không được khớp. Xét một cách tổng thể như vậy thì Bộ Di Trú chắc chắn phải đặt nghi vấn và nếu họ đã từng đưa ra quyết định từ chối cấp visa thì lần này tôi nghĩ họ cũng sẽ tiếp tục từ chối thôi.


Tôi đã thông báo với mọi người rằng hồ sơ này rất khó mà vượt khỏi nghi vấn của lãnh sự. Tôi chỉ có thể cố gắng bào và bào hết sức, bào cho đến cùng đấu tranh với cấp lãnh sự. Nhưng y như đã lường trước, vài tháng sau cơ quan lãnh sự đưa ra quyết định từ chối cấp visa cho Tuấn.


Một hồ sơ đã chuẩn bị kĩ lưỡng như vậy mà vẫn bị từ chối thì chẳng khác gì tát vào mặt tôi một cái, có lẽ TQH hơi đanh đá khi làm việc. Nhiều người cho rằng tôi ngông, mà thôi cũng được, miễn sao đạt được kết quả tốt cho thân chủ của mình thì có bị nói ngông hay đanh đá cỡ mấy tôi cũng nhận. Ngày nhận được thư từ chối ấy cũng là ngày tôi tiếp tục nộp đơn khiếu nại tới Toà Phúc Thẩm Hành Chính tại Úc.


Thời gian chờ đợi của Toà lần này cũng sẽ lại là cả năm, tôi chỉ biết nói với Tuấn và Hồng rằng hãy cố kiên định, đừng bỏ cuộc, rằng tôi tâm đắc thế nào với hồ sơ này và tôi phải thắng bằng được. **Quá trình đấu với Tòa bằng chữ và giấy khắc nghiệt, căng thẳng Trong khi hồ sơ này đang được thực hiện, các bạn cộng sự trong văn phòng tôi đặt tên cho hồ sơ này là hồ sơ “Máy Bay Bà Già”.

Nghe vậy có vẻ xúc phạm tới nhân vật trong cuộc lắm nhưng tôi cứ để cho các bạn xưng hô vậy để cho họ nhớ phải cố gắng vượt qua độ khó của hồ sơ. Giống như trong các câu chuyện hình sự trên phim ảnh nào đó, các vụ án hay các nhân vật đặc biệt thường đều phải có một mật danh.

Độ tập trung cho hồ sơ “Máy bay bà già” này lúc đầu chỉ 2 thùng nhưng khi chúng tôi vào cuộc thì lượng bằng chứng sau đó đã lên tới 4 thùng. Lượng nhân chứng để xác nhận mối quan hệ thành thật trước kia chỉ có vài người nhưng giờ đã lên tới cả trăm người. Tất cả đều dùng để phục vụ cho quá trình Giải trình pháp lý được gửi lên Toà nhiều lần, nhằm khai thông các khúc mắc về từng điều một trong hồ sơ cũ.

Có những đêm trắng, tôi phải tìm đọc án lệ trước đây của các Toà cấp trên rồi mổ xẻ từng chữ để nhét vào vụ án của Tuấn - Hồng. Mỗi lần giải trình pháp lý được gửi là tôi đều yêu cầu thẩm phán chấp nhận đơn xin và xử vắng mặt. Nhưng lần nào cũng không được chấp nhận. Toà vẫn cương quyết định ngày xét xử trực tiếp.. Thấy tình hình căng không tưởng, tôi gửi hồ sơ và tham khảo ý kiến của người bạn trạng sư và cũng từng là thẩm phán của Toà Phúc

Thẩm tại Úc. Bạn tôi nói rằng "Căng đấy" và cho một vài lời khuyên. Với hồ sơ như vậy thì chỉ còn cách đổi chiến thuật. Mà đổi kiểu gì?

Đầu óc tôi cứng và đóng băng. Tôi cần “trốn” vài ngày để suy nghĩ như mọi lần mỗi khi gặp hồ sơ cực kỳ khúc mắc như vầy. Tôi quyết định ra Phú Quốc để xả bớt các thứ nặng trĩu trong tôi. Cả đêm một mình với chai rượu vang và đĩa mồi khô gà lai rai, nhìn lại đồng hồ thì đã 4 giờ sáng, xung quanh chẳng có ai ngoài mấy cây cọ của resort cứ thỉnh thoảng lại sột soạt bởi gió biển lồng lộng. Chưa kể tới cửa phòng villa tôi ở ngay trước biển đêm hun hút, đôi lần khiến tôi nổi da gà.

Bình thường, uống rượu như vậy hay tạo ra ảo giác nào đó, nhưng nó cũng cho tôi một quãng không gian yên tĩnh để ngẫm...và tôi cuối cùng tôi đã có nghĩ được rồi. Ngay hôm sau, tôi tức tốc quay về và gặp Tuấn tại chi nhánh Sài Gòn và dặn dò chi tiết từng thứ. Những điều trong ngóc ngách đã từng có trước kia thì giờ sẽ được phơi bày. Tôi ngồi với Tuấn rất lâu cho tới sát giờ là tôi ra sân bay về Melbourne.
Tôi bay chuyến tối thứ Hai và đến Melbourne sáng hôm thứ Ba và hôm đó cũng là ngày xử Tòa của Tuấn. Hai cộng sự của tôi dự Toà hôm đó vào lúc 10:30 sáng. Phiên toà chật kín không chỗ ngồi. Bất cứ hồ sơ khiếu nại nào do văn phòng tôi thực hiện thì lúc nào cũng có ít nhất là 5 người tham gia, hồ sơ của Tuấn này thì lên tới cả chục người vì độ căng đã vượt mức.

Thắng Tòa tại chỗ Phiên toà xử có sự hỗ trợ của thông dịch viên và chỉ sau hơn 2 tiếng thẩm vấn và trình bày, vị thẩm phán yêu cầu tạm hoãn phiên xử.
Một lúc lâu sau, ông ta gọi mọi người quay vào phòng xử và thông báo chính thức đưa phong bì vàng. Điều này có nghĩa khiếu nại đã thành công! Hướng đi của tôi đã đúng! Vừa ra khỏi phòng xử, tôi ngay lập tức điện cho anh Lễ và la lớn "Xong rồi anh ơi!" "Xong là xong thế nào?"- anh Lễ thắc mắc. "Thắng Toà rồi anh à!” - Lúc này tôi đã có thể nhẹ giọng lại nhưng trong tâm vẫn đang rất phấn khích "Anh chưa từng sai về em. Quả thật, nói nhiều lời cũng không bằng được hành động!” - anh Lễ chốt một câu làm tôi cảm thấy vô cùng tự hào.

Thay mặt cho các anh em thực hiện vụ án "Máy Bay Bà Già", Tạ Quang Huy xin gửi lời cảm ơn tới mọi người đã đặt niềm tin vào khả năng của cả team. Hồ sơ này sẽ được chuyển về cho lãnh sự để xét duyệt tiếp. Với cuộc hôn nhân lâu dài như vậy và tính cho tới nay thì hồ sơ đã nộp được hơn 2 năm rồi, thì điều này cũng có nghĩa Tuấn sẽ được cấp thẳng thường trú và không cần phải trải qua giai đoạn tạm trú. Đúng là “Tình yêu thì không phân biệt tuổi tác” và tình yêu đích thực thì chắc chắn cũng tìm được bến đỗ hạnh phúc cho mình.

Share: